Bỏ qua tới nội dung

Lanzarote - Chuyến đi mà mình chẳng chuẩn bị gì cả

Một ghi chép nhẹ về chuyến nghỉ ở Lanzarote: đặt gần như không chuẩn bị, rồi để đảo núi lửa, biển và gió tự kể câu chuyện của mình.

Tác giả
FlamaBloom
Đăng
21 tháng 7, 2026
Cập nhật
21 tháng 7, 2026
Thời gian đọc
6 phút đọc
Vùng đất núi lửa đen ở Lanzarote với những ngọn núi thấp dưới bầu trời sáng.

Để bắt đầu bài viết đầu tiên cho chuyên mục du lịch này, trong đầu mình đã nghĩ đến nhiều địa điểm.

Nhật Bản, đất nước mình luôn dành một góc rất đặc biệt trong tim.

Hay Iceland, nơi mỗi ngọn núi, mỗi dòng dung nham đều khiến mình có cảm giác như đang bước vào một thế giới khác.

Hoặc Biển Chết, nơi mình đã từng lững lờ nổi trên mặt nước và tự hỏi vì sao thiên nhiên lại có thể tạo ra những điều kỳ lạ đến như vậy.

Có rất nhiều nơi đáng để kể.

Nhưng cuối cùng, bài viết đầu tiên mình lại muốn dành cho nơi mình đang ngồi viết những dòng này.

Lanzarote.

Một hòn đảo nhỏ thuộc quần đảo Canary của Tây Ban Nha.


Lần này mình không muốn đi du lịch.

Ít nhất... không phải kiểu du lịch mà trước đây mình vẫn làm.

Mình không muốn dành hàng tuần để tìm khách sạn nào đẹp nhất.

Không muốn đọc hàng trăm bài đánh giá.

Không muốn lên lịch từng giờ xem hôm nay sẽ đi đâu, ăn gì, mua vé ở đâu, có cần đặt trước hay không.

Mình chỉ muốn...

được nghỉ.

Một chuyến nghỉ dưỡng đúng nghĩa.

Thế là mình mở trang web của Check24, tìm một nơi mà cả gia đình chưa từng đến, có nắng, có biển và thời tiết dễ chịu.

Mình nhìn thấy quần đảo Canary. Có Tenerife, có Gran Canaria, có Lanzarote.

Mình biết phần lớn người Đức thường chọn Tenerife hoặc Gran Canaria để nghỉ hè.

Vậy thì...

mình sẽ đi Lanzarote.

Điều thú vị hơn là mình gần như không tìm hiểu gì về hòn đảo này.

Mình muốn mọi thứ giống như một món quà chưa mở.

Một nơi hoàn toàn mới.


Mình chỉ chọn đúng một khách sạn.

Ngay sát bờ biển.

Thân thiện với trẻ em.

Gói All Inclusive.

Thế là đủ.

Mình đặt trước khoảng hai tuần.

Giá cũng không bị tăng cao như mình từng nghĩ.

Toàn bộ chuyến đi đã bao gồm vé tàu ra sân bay, vé máy bay, xe đưa đón đến khách sạn, ăn uống và nghỉ dưỡng trong tám ngày bảy đêm.

Mình gần như chẳng phải nghĩ thêm điều gì nữa.

Bàn ăn sáng với cà phê, nước cam và khung nhìn ra biển ở Lanzarote.
Có những buổi sáng việc quan trọng nhất chỉ là ngồi xuống và chậm lại một chút.

Khách sạn rất đẹp.

Trong ngày cũng có nhiều chương trình riêng cho trẻ em.

Có nhiều bể bơi.

Có chương trình biểu diễn mỗi tối.

Có những hoạt động mà nếu muốn thì cả gia đình đều có thể tham gia.

Nhưng...

ngay từ lúc máy bay bắt đầu hạ cánh, mình đã biết rằng mình sẽ không ở trong khách sạn nhiều.

Nhìn qua ô cửa sổ, cả hòn đảo hiện ra như một hành tinh khác.

Màu đen của đá núi lửa.

Màu trắng của những ngôi nhà.

Màu xanh của biển.

Tất cả khiến mình tò mò hơn bất kỳ chương trình giải trí nào.

Những ngôi nhà trắng nằm giữa nền đất núi lửa đen trên Lanzarote.
Màu trắng của nhà và màu đen của đất núi lửa cứ đi cạnh nhau khắp hòn đảo.

Ngày đầu tiên, cả nhà quyết định đi bộ đến bãi biển Papagayo.

Sau đó mình mới biết...

đó là một bãi biển khỏa thân.

Lúc đầu mình cũng hơi ngại.

Nhưng ngồi ở đó một lúc, cảm giác ấy dần biến mất.

Điều mình nhìn thấy không phải là những người không mặc quần áo.

Mà là những con người hoàn toàn không còn bận tâm người khác nghĩ gì về mình.

Họ đi.

Họ nằm đọc sách.

Họ bơi.

Họ cười.

Họ nói chuyện.

Mọi thứ đều rất bình thường.

Không ai nhìn ai với ánh mắt kỳ lạ.

Không ai cố chứng minh điều gì.

Chỉ đơn giản là họ đang thoải mái nhất với chính cơ thể họ, với thiên nhiên.

Mình không khỏa thân, bởi mình vẫn cảm thấy thoải mái hơn khi có quần áo trên người.

Nhưng mình lại rất thích cảm giác được nằm trên bãi biển ấy.

Có một sự tự do rất khó diễn tả.

Một tấm chắn gió màu xanh vàng đặt trên bãi cát gần biển ở Lanzarote.
Một góc biển nhiều nắng và gió trong ngày đầu tiên ở Lanzarote.

Sang ngày hôm sau, gia đình mình thuê một chiếc ô tô nhỏ.

Giá thuê ở đây rẻ hơn mình tưởng rất nhiều.

Mục tiêu rất đơn giản.

Chỉ là lái xe quanh đảo.

Không có kế hoạch.

Không cần vội.

Đi đến đâu thì dừng ở đó.


Điểm đầu tiên khiến mình ấn tượng là ngôi nhà của César Manrique.

Ông là kiến trúc sư nổi tiếng nhất của Lanzarote.

Và gần như cả hòn đảo đều mang dấu ấn của ông.

Đi khắp nơi, mình nhận ra một điều rất thú vị.

Hầu như tất cả những ngôi nhà đều màu trắng.

Ban đầu mình còn nghĩ chắc chỉ là khu mình ở.

Nhưng đi thêm vài chục cây số nữa...

mình bắt đầu nghi ngờ rằng màu trắng chính là "quốc phục" của những ngôi nhà trên đảo.


Khắp nơi là những cây xương rồng khổng lồ.

Có những cây cao hơn cả người.

Có cả những vườn thanh long.

Thứ mà mình không hề nghĩ sẽ gặp ở đây.

Những hàng cây thanh long mọc trên nền đất núi lửa đen với núi ở phía xa.
Mình không nghĩ sẽ gặp những hàng thanh long xanh như thế này giữa nền đất núi lửa.

Lanzarote rất nhiều gió.

Nhiều đến mức người dân phải dùng những viên đá núi lửa màu đen xếp thành những bức tường thấp để chắn gió cho cây trồng.

Đi ngang qua những cánh đồng ấy, mình cứ mãi ngắm nhìn.

Mọi thứ đều được tạo nên từ đá.

Nhưng sự sống vẫn lớn lên.

Những bức tường thấp bằng đá núi lửa đen bao quanh các luống cây ở Lanzarote.
Những bức tường đá thấp giúp cây trồng có một chút bình yên giữa gió.

Khi đi qua Công viên Quốc gia Timanfaya, mình mới thực sự hiểu vì sao người ta gọi Lanzarote là đảo núi lửa.

Khắp nơi đều là những dòng dung nham đã đông cứng.

Mặt đất đen.

Gồ ghề.

Hoàn toàn khác bất cứ nơi nào mình từng đến.

Điều làm mình ngạc nhiên hơn cả là...

ở đây người ta vẫn trồng nho.

Những cây nho rất thấp.

Mình chưa nhìn thấy cây nào cao quá đầu gối.

Toàn bộ đất đều là đá núi lửa màu đen.

Vậy mà chúng vẫn sinh trưởng và trở thành những vườn nho nổi tiếng của hòn đảo.

Thiên nhiên đúng là luôn có cách khiến mình bất ngờ.


Buổi chiều, mình dừng chân ở bãi biển Famara.

Nếu Papagayo rất yên bình thì Famara lại hoàn toàn trái ngược.

Gió rất mạnh.

Sóng rất lớn.

Khắp nơi là những người lướt sóng và lướt diều.

Mình nghĩ nơi này hợp với những người trẻ thích cảm giác mạnh hơn.

Còn mình...

chỉ thích đứng nhìn biển.


Trên đường về, mình ghé vào một thị trấn cách khách sạn khoảng mười lăm cây số.

Lý do rất buồn cười.

Đôi dép của mình bị đứt.

Mình mở bản đồ, tìm siêu thị Mercadona quen thuộc với hy vọng mua đôi dép mới.

Cuối cùng...

không tìm được dép.

Nhưng lại tìm thấy một thành phố rất đẹp.

Nó đông vui, nhộn nhịp và khiến mình nhớ đến Nha Trang.

Trong khi nơi khách sạn mình ở lại yên tĩnh hơn nhiều, giống những khu nghỉ dưỡng ở Cam Ranh vậy.

Đó chỉ là cảm nhận rất riêng của mình.

Nhưng nhờ vậy, mình thấy hòn đảo này có nhiều màu sắc hơn mình tưởng.


Sau một ngày rong ruổi khắp Lanzarote, mình quay về khách sạn khi mặt trời đã gần lặn.

Ăn tối cùng gia đình.

Ngồi nghe tiếng sóng.

Bờ đá tròn gần biển ở Lanzarote trong ánh chiều.
Một buổi chiều đứng gần biển, chỉ nghe tiếng sóng và để ngày trôi chậm lại.

Không cần nghĩ ngày mai phải làm gì.

Không cần chạy theo lịch trình.

Đó có lẽ chính là điều mình mong muốn nhất khi quyết định đến đây.

Một kỳ nghỉ không phải để "đi cho thật nhiều".

Mà để sống chậm lại một chút.

Ngày mai...

có lẽ mình sẽ lại ra biển.

Và biết đâu, hòn đảo này sẽ kể cho mình thêm một câu chuyện khác.

🌿 Hôm nay hãy ngước nhìn bầu trời nhiều hơn màn hình.

Hít một hơi thật chậm.

Mọi hạt giống đều cần thời gian để nảy mầm.

Mọi hành trình đều bắt đầu từ một bước chân rất nhỏ.

Cảm ơn bạn đã dành một chút thời gian dạo bước trong khu vườn này.