Bỏ qua tới nội dung

Muốn câu cá ở Đức, trước tiên phải... đi học

Một câu chuyện nhỏ về việc muốn câu cá ở Đức thì trước hết phải học, thi lấy bằng, xin giấy phép và mua vé câu cho từng hồ.

Tác giả
FlamaBloom
Đăng
19 tháng 7, 2026
Cập nhật
19 tháng 7, 2026
Thời gian đọc
5 phút đọc
Một người cầm một con cá lớn ngoài trời trong ánh nắng.

Nếu có ai hỏi mình:

"Muốn bắt đầu câu cá ở Đức thì cần chuẩn bị gì?"

Có lẽ nhiều người sẽ nghĩ đến một chiếc cần câu.

Hoặc một hộp mồi.

Hay một chiếc ghế gấp để ngồi bên hồ cả buổi chiều.

Nhưng không.

Ở Đức, việc đầu tiên bạn cần chuẩn bị là... đi học.

Đúng vậy.

Muốn câu một con cá, trước hết bạn phải có bằng.

Lần đầu nghe điều này, mình cũng khá ngạc nhiên.

Ở Việt Nam, mình từng thấy rất nhiều người chỉ cần mang theo một chiếc cần là có thể ngồi câu ở bờ sông hay hồ nước. Còn ở Đức, việc câu cá được xem là một trách nhiệm. Bạn không chỉ học cách câu, mà còn phải học cách tôn trọng thiên nhiên và đối xử đúng với những sinh vật mình đánh bắt.

Vì thế trước khi được cầm cần câu, bạn phải ngồi vào... lớp học.


Thời gian học bắt buộc thường là 30 đến 36 giờ lý thuyết và thực hành.

Số buổi tùy thuộc vào hình thức khóa học bạn chọn: học vào cuối tuần, học buổi tối trong tuần hoặc học trực tuyến linh hoạt. Thời gian học có thể kéo dài từ vài ngày, nếu là khóa cấp tốc, đến vài tuần.

Học phí dao động từ 150 đến 200 euro.

Nhưng đúng lúc mình đăng ký thì nước Đức đang trong thời gian Covid.

Nên mình đăng ký một khóa học online.

Toàn bộ bài giảng được quay thành video.

Mình phải học hết từng bài, sau đó làm các bài kiểm tra online.

Chỉ khi hoàn thành khóa học và vượt qua một bài kiểm tra online, mình mới được cấp giấy chứng nhận để đăng ký tham gia kỳ thi lấy bằng.


Lần này thì khác với kỳ thi bằng lái xe.

Tiếng Đức của mình lúc đó đã khá hơn rất nhiều.

Ít nhất mình không còn chỉ biết nói HalloDanke nữa.

Nhưng dù vậy...

Khoảng 600 câu hỏi ôn tập vẫn đủ khiến mình dành khá nhiều buổi tối để học.

Càng học mình càng thấy thú vị.

Ngoài các quy định pháp luật, mình còn được học cách nhận biết các loài cá, mùa sinh sản, kích thước tối thiểu được phép giữ lại, các bệnh thường gặp của cá và cả cách giết cá đúng quy định để hạn chế đau đớn cho chúng.

Có những kiến thức mình chưa từng nghĩ đến.

Và cũng từ đó mình hiểu rằng, ở Đức câu cá không chỉ là một sở thích.

Đó còn là một trách nhiệm.


Ngày đi thi, mình vẫn nhớ rất rõ.

Địa điểm thi cách nhà khoảng ba mươi cây số.

Hôm đó bố chồng đưa mình đi.

Ông cũng có bằng câu cá và đã tham gia hội câu cá gần ba mươi năm rồi.

Có lẽ vì vậy nên ông còn hào hứng hơn cả mình.

Mình thì hơi lo.

Còn bố chồng mình thì rất tự tin.

Ông bảo đại ý rằng:

"Con cứ vào thi đi."

Có lẽ ông đã quá quen với việc mình chẳng biết nhiều lúc mới bắt đầu học một thứ gì đó.

Nhưng cứ đi thi là... lại đỗ.

May mắn là lần này mình cũng không làm ông thất vọng.

Mình vượt qua kỳ thi ngay lần đầu tiên.


Đỗ kỳ thi mới chỉ là bước đầu.

Lệ phí thi mình nhớ chưa đến 50 euro.

Sau khi có giấy báo đỗ, mình còn phải đến cơ quan hành chính để xin cấp giấy phép câu cá chính thức.

Lúc đó có nhiều lựa chọn.

Giấy phép một năm.

Giấy phép mười năm.

Hoặc giấy phép có giá trị vĩnh viễn.

Mình tính đi tính lại một lúc.

Cuối cùng chọn loại 10 năm, vì thấy hợp lý nhất.


Đến đây chắc nhiều người sẽ nghĩ:

"Vậy là xong rồi nhỉ?"

Chưa đâu.

Ở Đức, có bằng thôi vẫn chưa được câu.

Bạn còn phải mua cần câu, vợt, hộp đồ nghề...

Một bộ cơ bản cũng khoảng hai trăm euro.

Và điều thú vị nhất là...

Muốn câu ở hồ nào hay con sông nào, bạn còn phải mua vé câu cá của chính nơi đó.

Thông thường khoảng hai mươi euro cho một ngày.

Mình thì đăng ký làm thành viên thường xuyên của một hồ gần nhà.

Phí khoảng 155 euro mỗi năm.

Đổi lại, khi có thời gian mình có thể ra hồ bất cứ lúc nào.


Có người thích mua đồng hồ.

Có người thích sưu tầm túi xách.

Ai cũng có một sở thích khiến mình sẵn sàng chi thêm một chút.

Còn mình...

Mình chỉ cần một buổi sáng yên tĩnh bên mặt hồ.

Một chiếc cần câu.

Một cốc cà phê nóng.

Tiếng chim hót đâu đó trong rừng.

Và nếu hôm ấy may mắn câu được một con cá thật to...

Thì cả ngày hôm đó mình sẽ vui như trẻ con được quà.


Điều mình thích nhất ở việc câu cá không phải là mang được bao nhiêu cá về nhà.

Mà là khoảng thời gian mình ngồi rất lâu mà không cần làm gì cả.

Không điện thoại.

Không công việc.

Không vội vàng.

Chỉ ngồi lặng yên nhìn mặt nước.

Có hôm cá không cắn câu.

Nhưng mình vẫn thấy chuyến đi ấy rất đáng.

Có lẽ vì đôi khi, điều mình câu được không phải là cá.

Mà là một chút bình yên sau những ngày bận rộn.

Bài liên quan

🌿 Hôm nay hãy ngước nhìn bầu trời nhiều hơn màn hình.

Hít một hơi thật chậm.

Mọi hạt giống đều cần thời gian để nảy mầm.

Mọi hành trình đều bắt đầu từ một bước chân rất nhỏ.

Cảm ơn bạn đã dành một chút thời gian dạo bước trong khu vườn này.