Bỏ qua tới nội dung

Thi bằng lái xe ở Đức – Mình đã tin vào... trời

Một câu chuyện nhỏ về lần mình học lái xe ở Đức, từ lý thuyết hơn 1.200 câu đến năm lần thi thực hành và một bài học khá đắt.

Tác giả
FlamaBloom
Đăng
19 tháng 7, 2026
Cập nhật
19 tháng 7, 2026
Thời gian đọc
5 phút đọc
Con đường uốn qua đồi xanh dưới bầu trời nhiều mây ở Đức.

Có một điều khá buồn cười là suốt nhiều năm sống ở Đức, mình luôn được hỏi:

"Điều khó nhất khi sang Đức là gì?"

Tiếng Đức?

Tìm việc?

Thời tiết mùa đông?

Không.

Nếu phải chọn một thứ khiến mình vừa sợ vừa nhớ nhất, chắc chắn đó là... thi bằng lái xe.


Mình sống ở Đức đã hơn mười năm.

Nơi mình ở là một ngôi làng nhỏ. Xe buýt thì có, nhưng không nhiều. Có những lúc chỉ lỡ một chuyến là phải ngồi đợi rất lâu mới có chuyến tiếp theo.

Mình nhanh chóng hiểu ra rằng, nếu muốn thật sự xây dựng cuộc sống ở đây, có hai thứ gần như bắt buộc.

Một là học tiếng Đức.

Hai là có bằng lái xe.

Nghe rất hợp lý đúng không?

Nhưng cuộc sống lại không phải lúc nào cũng đi theo kế hoạch.

Đó là thời điểm nước Đức tiếp nhận rất nhiều người nhập cư. Các lớp học tiếng Đức luôn kín chỗ. Muốn học cũng không được.

Mình phải chờ hơn một năm mới đến lượt.

Thế là mình nghĩ:

"Hay là học bằng lái trước vậy."

Quyết định đó sau này khiến mình nhiều lần tự hỏi...

Ngày ấy mình lấy đâu ra sự tự tin vậy nhỉ?


Ở Việt Nam, kiến thức giao thông của mình rất đơn giản.

Đi bên phải.

Đèn xanh thì đi.

Đèn vàng chuẩn bị.

Đèn đỏ thì dừng.

Nhờ vốn kiến thức đồ sộ ấy, mình đã sống sót gần tám năm giữa giao thông Hà Nội.

Nên mình khá tự tin.

Cho đến ngày bước chân vào lớp học lý thuyết ở Đức.

...

Đầu mình như muốn nổ tung.

Không chỉ vì mình gần như không hiểu tiếng Đức.

Mà còn vì mình không thể tin nổi...

Sao trên đời lại có nhiều luật giao thông đến thế?

Biển báo.

Quy tắc.

Ưu tiên.

Khoảng cách.

Giao lộ.

Rồi "rechts vor links"...

Mình còn chưa hiểu câu đó nghĩa là gì.

Thế mà đã phải học cách áp dụng nó.

Chưa hết.

Bộ câu hỏi ôn thi lúc đó có hơn 1.200 câu.

Bây giờ thì mọi thứ dễ hơn nhiều. Có ứng dụng, có bản dịch tiếng Anh, tiếng Việt, có hình minh họa rất trực quan.

Nhưng thời mình học...

Không có gì cả.

Mình phải dịch từng câu hỏi.

Xong lại dịch từng đáp án.

Rồi mới học.

Người chỉ biết nói "Hallo" và "Danke" như mình lúc ấy, học lý thuyết lái xe bằng tiếng Đức chẳng khác nào bắt một em bé hai tuổi đi thi tốt nghiệp tiểu học.


Ba ngày trước kỳ thi...

Mình nhìn cuốn sách.

Rồi nhìn đồng hồ.

Rồi lại nhìn cuốn sách.

Sau bao nhiêu ngày vật lộn, mình mới hiểu được khoảng... mười câu.

Mười câu.

Trong hơn một nghìn hai trăm câu.

Mình quyết định...

Đổi chiến thuật.

Không dịch nữa.

Không cố hiểu nữa.

Mình chỉ nhìn câu hỏi.

Nhìn luôn đáp án.

Rồi... học thuộc mặt chữ.

Giống như nhớ rằng:

À, câu này thì tích ô thứ nhất.

Câu kia thì tích hai ô.

Câu khác thì tích ô cuối.

Trong ba ngày, mình lật được khoảng nửa cuốn sách.

Khoảng sáu trăm câu.

Sáu trăm câu còn lại...

Mình còn chưa kịp nhìn thấy.


Ngày đi thi.

Mình không còn tin vào bản thân nữa.

Nên mình quyết định...

Tin vào trời.

Mình khấn cả Phật.

Khấn luôn cả Chúa.

Ai nghe thấy thì giúp mình với.

Và bằng một sức mạnh nào đó mà đến giờ mình vẫn chưa giải thích được...

Mình đỗ lý thuyết ngay lần đầu tiên.

Đến bây giờ nghĩ lại mình vẫn thấy ông trời hôm đó thật dễ thương.


Bố mẹ chồng mình thì vô cùng ngạc nhiên.

Một người còn chưa hiểu "rechts vor links" là gì...

Mà lại vượt qua kỳ thi lý thuyết bằng tiếng Đức.

Chồng mình thì càng không tin nổi.

Anh ấy phải thi hai lần mới đỗ.

Nên anh ấy rất nghi ngờ...

Không biết hôm đó máy tính có bị lỗi không.


Tất nhiên...

Bạn đừng học theo mình nhé.

Bây giờ đã có rất nhiều ứng dụng học bằng lái bằng nhiều ngôn ngữ.

Hiểu lý thuyết luôn tốt hơn học thuộc.

Vì khi bước sang phần thực hành...

May mắn gần như không còn tác dụng nữa.


Kỳ thi thực hành ở Đức khiến mình hiểu thế nào là "không học tủ được".

Bạn lái chiếc xe của trường.

Thầy dạy lái ngồi bên cạnh.

Giám khảo ngồi phía sau.

Ông ấy chỉ đường.

Bạn cứ thế lái.

Mỗi giám khảo có thể chọn một lộ trình khác nhau.

Mỗi ngày giao thông lại khác nhau.

Không có chuyện nhớ đường rồi đi theo.

Chỉ có một cách.

Hiểu luật thật sự.

Và lái xe thật sự.


Lần đầu tiên...

Mình lái được khoảng mười phút.

Trượt.

Mình buồn.

Lần thứ hai.

Trượt.

Buồn hơn.

Lần thứ ba.

Mình gần như tuyệt vọng.

Lần thứ tư.

Mình nghĩ:

"Lần này mình đi tốt mà?"

Nhưng không.

Ở Đức...

Lỗi nhỏ vẫn là lỗi.

Có những điều người Đức rất linh động.

Nhưng khi đã liên quan đến an toàn giao thông...

Họ cực kỳ nguyên tắc.

Và thật lòng mà nói...

Sau này mình thấy điều đó hoàn toàn đúng.


Đến lần thi thứ năm...

Có lẽ mình không còn tự gây áp lực nữa.

Mình chỉ nghĩ đơn giản:

Nếu hôm nay chưa được...

Thì lần sau lại thi.

Thi đến khi nào đỗ thì thôi.

Và rồi...

Cuối cùng mình cũng cầm được tấm bằng lái trên tay.


Sau buổi thi hôm ấy, mình có cảm giác mình như là một siêu nhân vậy.

Đến cả kỳ thi lái xe ở Đức mà mình còn vượt qua được.

Vậy thì sau này còn điều gì mình không thể học?

À, có một bí mật nhỏ.

Chiếc bằng lái xe của mình...

Còn đắt hơn cả chiếc xe đầu tiên mình mua.

Mỗi lần nghĩ đến vẫn thấy hơi... xót.


Nhiều năm sau, khi đã lái xe hàng ngày, mình mới nhận ra một điều.

Mỗi lỗi khiến mình trượt ngày ấy đều ở lại trong đầu rất lâu.

Chính vì từng bị nhắc, từng bị trượt, từng phải học lại nên khi tự lái một mình sau này, mình gần như không bao giờ lặp lại những lỗi đó nữa.

Có những bài học rất đắt.

Nhưng nếu nhờ chúng mà mình an toàn trên hàng nghìn cây số sau này...

Thì có lẽ chúng vẫn đáng.

Bài liên quan

🌿 Hôm nay hãy ngước nhìn bầu trời nhiều hơn màn hình.

Hít một hơi thật chậm.

Mọi hạt giống đều cần thời gian để nảy mầm.

Mọi hành trình đều bắt đầu từ một bước chân rất nhỏ.

Cảm ơn bạn đã dành một chút thời gian dạo bước trong khu vườn này.